Ngày đầu tiên khai trương quán trà, tình huống còn tốt hơn so với trong tưởng tưởng của bọn họ, các trưởng bối nhà họ Lâm đều rất cao hứng.
“Lúc đầu tôi nghĩ là không có ai nguyện ý vào tiêu tiền.” Đứng ở khu vực quầy nước chỉ có nhân viên cửa hàng mới có thể đi vào, Vương Tú Chi vừa quan sát khu nghỉ ngơi vừa nói chuyện với chồng bên cạnh.
Mắt thấy một vài người khách mắt cũng không chớp bỏ ra hơn mấy chục thậm chí trên trăm khối, chỉ vì mua vài cái đồ hộp cùng que mèo cho mèo trong tiệm ăn đùa với chơi, bà thật líu lưỡi.
Đổi lại là bà, choáng váng mới có thể bỏ tiền mua đồ đắt như thế cho mèo của người khác ăn mấy cái này… không phải, nơi này bà căn bản vào cũng sẽ không vào.
“Mẹ Lan Lan, thời đại khác biệt.” Lâm Hữu Dư nghiêng đầu nói chuyện với vợ, cũng thực cảm thán: “Quan niệm tiêu phí của người trẻ tuổi bây giờ hoàn toàn không giống với đời chúng ta kia nha, khi đó chúng ta có thể bữa bữa ăn thịt xem như ngày tháng tốt lành, hiện tại cũng không phải vậy sao.”
Đúng lúc này, Trình Phong Dương ôm hai thùng hàng đi vào quầy nước: “Cô chú, cô chú xem hai cái thùng này có phải là thả bên này hay không?”
“Tiểu Trình đừng nhúc nhích, để đó cho chúng ta!” Hai vợ chồng vội vàng mỗi người một thùng đem đồ trong tay anh ấy dỡ xuống hết, quen cửa quen nẻo bỏ vào chỗ trống bên dưới quầy bar: “Con đã giúp không ít việc, thật sự không cần mệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801312/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.