Đối với oán niệm của cửa hàng trưởng [chủ cửa hàng] tiểu Trương, Trình Phong Dương hoàn toàn không có cảm giác, đã tiến vào hình thức làm việc rồi anh ấy cũng không đi lấy trà bánh trên bàn, mà là hỏi nhu cầu cụ thể của Lâm Lan vị nghiệp chủ này.
“Tôi muốn làm một cái tủ kính xinh đẹp, là cái loại có thể cho mấy con mèo nhỏ tùy ý chạy lên, có thể nằm sấp ngủ dễ chịu kia, nhưng tính thấu sáng nhất định phải tốt! Diện tích quầy bar… liền không khác lắm so với của tiệm này mà anh thấy, về sau những thiết bị này đều thuộc về tôi dùng. Còn có bên trong nhất định phải xây hai cái phòng vệ sinh, một cái cho người dùng, một cái cho mèo dùng, phòng vệ sinh mèo dùng cần phải là bồn cầu ngồi xổm.”
Lâm Lan khoa tay, Trình Phong Dương liền cầm lấy giấy bút, ghi chép gì đó lên sổ tay tự mang, lúc nghe được câu cuối cùng anh ấy không khỏi sững sờ: “Vì cái gì phải xây bồn cầu ngồi xổm cho mèo?”
“Bởi vì bồn cầu quá cao, lúc mèo tuổi trẻ thể tráng còn có thể nhảy lên, chờ già đi lại không được.” Đây là một cái tệ nạn mấy ngày trước Lâm Lan mới nghĩ ra, mèo con ngay cả mép bồn cầu cũng biết ngồi, phải ngồi bồn cầu xổm liền càng đơn giản hơn, để bọn chúng đổi thói quen đi vệ sinh lần nữa cũng không khó: “Tuổi thọ của mèo nhiều nhất chỉ là chừng 20 năm, tầm 10 năm sau sẽ không còn nữa. Đã nuôi bọn chúng liền phải thiện đãi chúng cho tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801307/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.