*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ba ba giấu tiền riêng đã xem như rất tâm cơ, gối cao su non cả hai bên đều có lỗ, ông ấy nhét chính là lỗ mặt sau, đi ngủ cũng không cấn đến bản thân, coi như mẹ dọn dẹp phòng ở cũng không có khả năng sẽ tìm được là giấu ở chỗ này.
Nhưng ông đã quên chuyện gối đầu ngủ lâu cũng sẽ đổi bao gối, xem như là gối cao su non cũng là sẽ đổi.
Nhìn hơn phân nửa diện tích lỗ nhỏ của gối đầu bị lấp vào kia, tiền này của cha già cũng tích lũy không phải ngày một ngày hai, nay một khi bị phát hiện, không chỉ có kho vàng thành không, về sau càng phải đối mặt với mưa rền gió dữ không biết.
Không được không được, ba thương cô như thế, cô không thể để cho ông lâm vào dạng bi kịch này được!
“Mẹ, cái kia…” Lâm Lan cẩn thận mở miệng nói, ý đồ dùng ngôn ngữ hòa hoãn lại cảm xúc của mẹ ruột, sợ bà cứ đang trong trầm mặc như thế đột nhiên bộc phát vọt mạnh đến dưới lầu tìm ba tính sổ: “Tiền này…”
Vương Tú Chi vẫn luôn cúi đầu không nói lời nào ngẩng đầu liếc mắt nhìn con gái một cái, sau đó liền cười: “Con nghĩ rằng mẹ sẽ tìm ba con cãi nhau?”
“Không có đâu, không có…” Lâm Lan lúng túng phủ nhận đúng.
Vương Tú Chi lại là bình chân như vại, bà đem ruột gối đặt lên đầu gối, lại tùy tay móc đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801298/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.