Nắng sớm tươi đẹp, thôn trong thành hết thảy sớm đã khôi phục.
Tiết tấu sinh hoạt của thành Tây cũng không nhanh, bộ sạp ăn vặt dưới lầu đều chống lên đến ba giờ, riêng chỉ bánh bao đều bán đi mấy chục lần là hết sức, nhà họ Lâm mới ăn no uống đủ đang chuẩn bị từ từ xuống lầu mở quầy bán quà vặt.
Đi mở cửa hàng là Lâm Hữu Dư, Vương Tú Chi cũng không vội xuống dưới, bà đang cùng bà nội Lâm xử lý hành cùng rau hẹ vừa cầm về.
“Mẹ, rau của mẹ này bộ dáng thật là tốt, lại còn sạch sẽ.” Lựa lấy rau hẹ trong tay, trừ bỏ lá vàng cùng vỏ khô, Vương Tú Chi thực tình tán dương lão thái thái ngồi đối diện: “Rau của con ở trên ban công cũng mọc, làm sao lại không hầu hạ thật tốt như mẹ chứ?”
Bà nội Lâm nghe vậy quay đầu liếc nhìn hai bồn cải thìa trồng trên ban công nhà con dâu, chỉ thấy trong hai bồn xốp đựng đầy bùn đất kia đứng thẳng mấy hàng cải thìa đang kỳ giáp hạt, lão thái thái lúc tuổi trẻ cũng được coi là một tay làm ruộng tốt lúc này nhíu lông mày, tức giận nói: “Chiếu theo cái cách nuôi này của của con đến khô cũng ăn không được rau trưởng thành. Hôm nay coi như xong, ngày mai con tìm thời gian liền rút hết mấy thứ này, quay đầu mẹ tìm túi hạt giống dạy con trồng.”
Vương Tú Chi một mặt ngượng ngùng đáp ứng, quả nhiên bà không nên thấy rau ban công nhà mẹ chồng trồng thật tốt rồi liền tâm huyết dâng trào trồng thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801296/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.