Hứa Chí Hằng không thích kiểu thời tiết như thế này, bầu trời vừaâmu xám xịt vừa lạnh lẽo ẩm ướt,đôi lúc lại rắc xuống những bôngtuyết nhỏ. Cứ thế kéo dài đến tận chục ngày, thậm chí nửa thángcũng chẳng có một ngày nắng. Trên phố, người đi lại ai cũng so vairụt cổ rảo bước về nhà. Nếu anh được quyền chọn lựa, anh ước ao lúcnày đang ở phương Nam chan hòa ánh nắng, hoặc ở hẳn nơi tuyết phủdày bất kể ngàyđêm ở phương Bắc.
Anh đem tâm sự trên kể với bạn làm ăn của mình là Vu Mục Thành. VuMục Thành cười lớn: “Xin đừng, cậu đừng kêu ca những cái đó vớitôi, tôi thích nơi này, tôi đã quen với kiểu khí hậu như thếnàyrồi. Đợi khi nào cậu thực hiện được mơ ước của mình, cứ ở nhữngnơi đó lâu lâu một chút, trải qua một mùa đông rét cắt da cắt thịtdài dằng dặc và một mùa hè nóng như đổ lửa, lúc đó đưa rakết luậncũng chưa muộn”.
Hứa Chí Hằng “Hứ” một tiếng, trả lời: “Cậu đâu có thích nơi này,chẳng qua cậu thích ngôi nhà thì thích luôn cả con quạ đen đậu trênnóc nhà thôi”.
Hai năm trước, Vu Mục Thành đến nơi này đầu tư khai thác, mở mộtcông ty chuyên về các thiết bị kiểm tra điện với quy mô khá lớn.Bây giờ anh ta đã lập gia đình, vợ anh tên Tạ Nam, cũng là ngườitỉnh này, lời nói và cử chỉ tình cảmcủa họ với nhau cho thấy đây làmột cuộc hôn nhân hạnh phúc. Thỉnh thoảng họ lại cùng về ChiếtGiang để thăm bố mẹ và coi như đó là chuyến đi nghỉ ngơi thư giãn.Khi nói về nơi đây, họ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-tinh-yeu-den-lan-nua/106768/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.