Buổi sáng ở thị trấn ven biển yên ắng lạ thường. Nơi này dường như thức giấc muộn hơn những nơi khác một chút, không có những dòng người công sở hối hả, các cửa tiệm nhỏ vẫn còn đang nửa đóng nửa mở, cả thế giới chỉ vang lên những thanh âm xì xào, sột soạt, tựa như đang cựa mình tỉnh giấc.
Hạ Nghi đứng trước mộ phần của bà Hạ và chú Hạ. Cô gỡ mũ và khẩu trang, lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ lớn tuổi với nụ cười hiền từ phúc hậu và người đàn ông khí phách hiên ngang với nụ cười rạng rỡ trên tấm bia đá.
“Bà ơi, ba ơi, con đến thăm hai người đây. Nhiếp Thanh Châu đi cùng con. Ba ơi, con đã kể với ba về anh ấy rồi đấy, ba còn nhớ không ạ?” Hạ Nghi khẽ cất lời.
Nhiếp Thanh Châu vẫn siết nhẹ tay cô. Anh trao bó hoa cho Hạ Nghi, cô cúi người, cẩn trọng đặt hoa lên phần mộ của bà và ba.
Nắng sớm mai mang một sắc vàng tơ, dịu dàng như thể sợ làm kinh động đến điều gì. Mái tóc đen dài của Hạ Nghi óng ánh sắc vàng, đôi mắt cô khẽ chớp, giọng nói cũng rất nhẹ.
“Bà nội, ba… có những lúc con cảm thấy mình như đang chìm trong một cơn ác mộng thật dài, thật dài, mãi không thể tỉnh giấc. Nhưng giờ thì con ngỡ như mình đã tỉnh lại rồi, cơn ác mộng ấy cũng nên kết thúc thôi. Con sẽ ổn mà, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Sau này… con sẽ được hạnh phúc, phải không ạ?”
“Ba và bà cũng phải thật hạnh phúc nhé. Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238927/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.