Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi ngồi bên quầy bar, lắng nghe Quý Anh kể xong câu chuyện yêu hận tình thù với Trần Dục Phương trong suốt cả thanh xuân của cô ấy. Nghe ra thì nó giống một câu chuyện yêu hận tình thù đơn phương từ phía Quý Anh hơn, tựa như vừa xem xong một bộ phim thần tượng thanh xuân phiên bản ngắn.
Quý Anh ăn nốt miếng khoai tây chiên cuối cùng, thản nhiên nói: “Trần Dục Phương xưa nay vẫn luôn khá hướng nội, không thích nói chuyện. Hồi trước tôi còn đoán được suy nghĩ của anh ấy, nhưng giờ thì tôi thật sự không tài nào hiểu nổi anh ấy đang nghĩ gì.”
Cô ấy chỉ tay về phía Hạ Nghi, hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Chị Hạ Nghi cũng trầm tính ít lời, sao anh lại biết chị ấy nghĩ gì thế?”
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu chạm phải ánh nhìn của Hạ Nghi. Đôi mắt cô đen láy, chăm chú dõi theo anh.
Anh mỉm cười, đáp: “Thật ra tôi cũng thường không biết Hạ Nghi đang nghĩ gì, nhưng tôi tin rằng cô ấy sẽ nói cho tôi biết khi cần thiết. Đây không phải là chuyện thấu hiểu hay không, mà là tin tưởng hay không.”
Quý Anh hết nhìn Hạ Nghi lại nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, chậc lưỡi rồi l**m vụn thức ăn còn dính trên tay: “Tôi thảm thật đấy, lại đi kể lể chuyện tình thất bại của mình cho một cặp tình nhân nghe.”
“Chúng tôi không phải…”
“Rồi rồi, không phải thì thôi. Thế còn buổi tư vấn của tôi thì sao? Thầy Thanh Châu có thể phân tích giúp tôi được không?”
Nhiếp Thanh Châu trầm ngâm một lát rồi đan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238915/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.