Kể từ sau cuộc gặp gỡ với Nhiếp Thanh Châu, dường như Hạ Nghi đã trút được nỗi lòng. Mỗi khi truyền thông nhắc đến những vấn đề liên quan tới anh, cô cũng không còn lảng tránh nữa.
Thế là, trong các bản tin, tạp chí và những bài phỏng vấn của Hạ Nghi, thông tin về Nhiếp Thanh Châu xuất hiện với tần suất ngày một dày đặc. Cô nói mình là một độc giả trung thành của anh, họ từng là bạn học thời cấp ba, là hàng xóm cũ và là những người bạn rất thân.
Cô nói Nhiếp Thanh Châu chính là người đã giúp cô trưởng thành, rằng nếu không có anh trong những năm tháng cấp ba thì có lẽ cô đã không thể nào gắng gượng được.
Cô nói vì mình ra nước ngoài nên cả hai đã mất liên lạc, mãi đến khi về nước mới nối lại được.
Nhiếp Thanh Châu dần dần nhìn thấy những manh mối mà anh từng viết vào cuốn sổ tay năm xưa. Thời gian tựa như một cỗ máy in, in những họa tiết mà định mệnh đã sắp đặt sẵn thành từng hàng thẳng tắp, không một ly sai lệch.
Trong suốt tám năm qua, anh đã chứng kiến sức mạnh của cỗ máy in này không biết bao nhiêu lần.
Anh cũng không biết giờ đây Hạ Nghi có suy nghĩ gì về cuốn kịch bản định mệnh này. Cô đã từng sụp đổ vì nó, thế nhưng lần gặp trước cô lại chủ động nhắc tới thời điểm anh quay về quá khứ, tựa như đã suy tính kỹ càng và đưa ra quyết định của riêng mình.
Có lẽ, cô đang chờ đợi hồi kết của định mệnh.
Ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238911/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.