“À… cũng không chắc đâu, quản lý của cậu ấy đoán vậy thôi.” Bonnie nhớ lại lời dặn của bác sĩ, vội vàng trấn an Hạ Nghi.
Hạ Nghi lẳng lặng nhìn chị ấy một lát rồi gật đầu, bước đến tấm thảm và thu mình vào ghế sô pha, lấy điện thoại ra xem.
Bonnie quan sát phản ứng của Hạ Nghi, thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần nhìn thấy Thanh Châu là Hạ Nghi đã có thể căng thẳng đến mức khó thở, chị ấy thật sự sợ cô lại phải chịu thêm một cú sốc lớn nào nữa.
Điều chị ấy không biết là, Hạ Nghi đang tìm kiếm những thông tin liên quan đến “Thanh Châu”.
Trang chủ của anh tràn ngập ảnh tĩnh và ảnh động của hai người, không khí trong ảnh quả thực trông như một cặp tình nhân đang chìm trong tuyệt vọng. Giữa vô vàn những bình luận “đẩy thuyền” ngọt lịm, một bài đăng Weibo mới nhất đã thu hút sự chú ý của cô.
“Losing Me, bản gốc Hạ Nghi, cover bởi Thanh Châu, nóng hổi vừa thổi vừa nghe!”
Bên dưới bài đăng là một đoạn video, ảnh bìa là góc nghiêng gương mặt Nhiếp Thanh Châu đang hát trong một phòng karaoke mờ tối nào đó. Hạ Nghi nhấn mở video, tiếng hát của Nhiếp Thanh Châu liền vang lên từ điện thoại.
Giọng hát của anh thật vui tươi, không gian yên lặng trong mười giây, rồi Hạ Nghi thoát khỏi video. Bonnie ở bên cạnh không nhịn được, phì cười đến mức phải vịn vào lưng ghế, người cứ ngả nghiêng tới lui: “Ha ha ha ha, ai hát ‘Losing Me’ mà kinh thế? Hát lạc tông đến mức này thì cũng chịu thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238908/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.