Tới bệnh viện, cuối cùng bác sĩ cũng gỡ được tay Nhiếp Thanh Châu ra khỏi tay Hạ Nghi. Bonnie rối rít cảm ơn anh, sắp xếp nhân viên đưa anh về, sau đó hai người họ biến mất sau cánh cửa phòng VIP của bệnh viện.
Đây là một bệnh viện tư nhân, chắc hẳn là do Bonnie sắp xếp, vị trí khá hẻo lánh, công tác bảo mật quyền riêng tư được thực hiện rất tốt.
Nhiếp Thanh Châu ngồi trên băng ghế dài của bệnh viện, nói với trợ lý Tiểu Vương do Bonnie sắp xếp rằng anh chưa về nhà vội.
“Phiền cậu nói lại với chị Bonnie, nếu Hạ Nghi tỉnh lại cần tôi thì tôi có thể đến bất cứ lúc nào.” Nhiếp Thanh Châu nói với Tiểu Vương.
Tiểu Vương không thể tự quyết định, nghe vậy bèn nhắn tin cho Bonnie.
Bệnh viện yên tĩnh đến lạ thường, thời gian cũng trở nên dài đằng đẵng. Nửa tiếng sau, Bonnie từ trong phòng bước ra, cúi người nói với Nhiếp Thanh Châu một cách hòa nhã: “Hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, Hạ Nghi đã tỉnh lại rồi, cậu về nghỉ ngơi trước đi. Sau này có cơ hội nhất định sẽ đến tận nhà để cảm tạ.”
Nhiếp Thanh Châu đứng dậy, anh lắc đầu: “Không cần đâu, Hạ Nghi… cô ấy… không nói muốn gặp tôi sao?”
“Không có đâu ạ. Hạ Nghi nói cô ấy mệt, muốn ngủ một lát. À đúng rồi, cô ấy nhờ tôi nhắn với cậu một câu, chúc mừng sinh nhật.”
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc rồi gật đầu.
“Không cần phiền chị tiễn tôi đâu, bạn tôi đang trên đường tới đây, lát nữa cậu ấy sẽ đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238906/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.