Tiết Kinh Trập, tháng Ba năm 2021.
Vào lúc mười một giờ đêm, buổi lễ tại một hội trường lớn vừa kết thúc, ánh đèn vẫn còn lấp lánh rực rỡ, từng tốp người lần lượt từ bên trong đi ra. Một người đàn ông trong bộ vest nhung đen đang che ô đứng bên vệ đường, mưa rơi tí tách chảy dọc theo vành ô. Anh dong dỏng cao, dáng người thẳng tắp, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra xem, trông có vẻ hơi sốt ruột.
Một chiếc xe màu đen dừng lại bên cạnh anh, cửa xe từ từ hạ xuống: “Thanh Châu, lên xe!”
Người đàn ông gấp ô lại, đôi mắt anh dưới ánh đèn tựa như một tấm thủy tinh màu trà, biến mất sau cánh cửa xe đen kịt chỉ trong chớp mắt.
Người ngồi trước cầm lái là một chàng trai khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mái tóc vuốt sáp bảnh bao đậm chất thanh xuân, vận bộ vest xám phẳng phiu. Anh chàng hồ hởi nói: “Oa, cậu nghe lời trao giải của ban giám khảo mà xem, ‘Người sáng tạo nên những câu chuyện sưởi ấm lòng người’, ‘Nhà văn viết truyện cổ tích cho người lớn’, rồi thì ‘Tác giả trẻ triển vọng của năm – Thanh Châu’. Chậc chậc chậc, tôi có dự cảm, cậu sắp nổi tiếng thật rồi đó Thanh Châu!”
“Mấy lời nói trong những dịp thế này nghe cho vui tai thôi.”
“Lại thế rồi, lần nào cũng tự dội gáo nước lạnh cho mình…”
Vị “tác giả trẻ triển vọng” ngồi ở ghế sau chỉ tiện tay đặt chiếc cúp sang một bên, rồi lại liếc nhìn đồng hồ, rõ ràng trong lòng anh còn có chuyện khác quan trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238901/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.