Đầu óc Nhiếp Thanh Châu đã là một mớ hỗn độn, nghe giọng điệu của Hạ Nghi thì cảm thấy cô không tin mình, anh cuống quýt nói: “Thật mà… thật đó, anh tên là Chu Bân, anh đã hai mươi bảy tuổi rồi… Tương lai em sẽ trở thành một ca sĩ rất thành công… Anh thấy em trên tivi… biết về em… em họ của anh là fan hâm mộ của em…”
Nhiếp Thanh Châu nói năng lộn xộn, trút ra hết tất cả những gì mình biết.
“Anh muốn… dựa vào những gì anh biết… để giúp em thực hiện ước mơ… Hai năm trước anh đã ghi hết vào một cuốn sổ rồi… Mọi chuyện đều đã xảy ra… nhưng mà anh… anh…” Giọng anh lí nhí, rồi nhỏ dần đi.
Hạ Nghi dở khóc dở cười, cô nắm lấy tay anh, dịu giọng hỏi: “Cậu đang nói gì vậy?”
Nhiếp Thanh Châu không nói nữa, xoa xoa thái dương rồi ngồi xổm xuống đất như thể trút đi hết sạch khí lực. Thân hình anh được bao bọc trong vầng sáng vàng nhạt hắt ra từ tấm biển quảng cáo, trông hệt như một cây nấm nhỏ vừa mọc lên từ lòng đất.
Hạ Nghi thầm nghĩ, Nhiếp Thanh Châu lúc say rượu trông đáng yêu thật.
Bất chợt, tiếng chuông đồng hồ từ đâu vọng tới, tim Hạ Nghi thắt lại, cô quay đầu nhìn chiếc đồng hồ lớn kiểu Âu treo bên ngoài nhà hàng. Dưới ánh đèn, quả lắc thật dài đang đung đưa, từ trái sang phải rồi từ phải sang trái, lặp đi lặp lại.
Thứ âm thanh kỳ lạ vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí cô, như thể đang thực sự làm rung động màng nhĩ, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238899/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.