Trong những ngày tháng bình yên, mỗi một chuyện nhỏ dường như đều chẳng có gì to tát. Một cây kẹo m*t, một chai rượu, một màn pháo hoa, tất cả tựa như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, mọi thay đổi đều vô cùng nhỏ bé, chậm rãi và trong tầm kiểm soát. Khi ấy, chẳng ai nhận ra quỹ đạo của số phận, chỉ cảm thấy đó là cuộc sống thường ngày.
Chỉ đến khi bất hạnh tựa như một phản ứng dây chuyền của sự phân hạch hạt nhân, bắt đầu từ một nguyên tử đơn lẻ rồi bùng nổ theo cấp số nhân, người ta mới giật mình nhận ra mình đang ở trong vòng xoáy của định mệnh.
Thứ gọi là số phận, phần nhiều lại hiện hữu dưới hình hài của tai ương. Tai ương mà Nhiếp Thanh Châu đang chứng kiến lại càng giống một thứ bệnh truyền nhiễm, lây lan với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng bất cứ ai mà nó chạm phải.
Anh dường như có thể nghe thấy tiếng nó gặm nhấm xương thịt. Nó đã nuốt chửng đôi chân của Hạ Nghiên, nuốt chửng chồng của Dương Phượng, nhiều năm sau lại nuốt chửng cha và bà nội của Hạ Nghi, và bây giờ, nó đã tìm đến Hạ Nghi.
Nỗi đau từ vụ bắt cóc và cú sốc khi chứng kiến bà nội qua đời ngay trước mắt chồng chất lên nhau, khiến Hạ Nghi rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ và tự khép mình lại.
Nhiếp Thanh Châu ngồi xổm xuống đất, lặng lẽ nhìn Hạ Nghi. Cô mặc bộ đồ ngủ, ngồi bên cạnh chiếc giường bà Hạ từng nằm, cúi đầu nhìn xuống đất. Mái tóc đen dài xõa tung,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238896/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.