Gió trên sân thượng cuốn những cánh hoa giấy bay lướt qua đỉnh đầu Hạ Nghi. Cô khẽ chớp mắt, ngước nhìn chàng trai mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt màu xanh dương đậm đang đứng trước mặt mình. Anh cười đến độ hàng mày khóe mắt cũng cong cong, mái tóc và chiếc cà vạt bay phấp phới trong gió. Anh dang rộng vòng tay, tựa như một nhà ảo thuật thiên tài.
Mặt trời đã xuống núi, nhưng bầu trời vẫn chưa tối hẳn, cả thế giới chìm trong một màu lam nhạt trong trẻo, lành lạnh. Phía sau lưng anh, những đóa pháo hoa nở rộ trên nền trời lam nhạt ấy, bừng sáng rồi lại lụi tàn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, lửa và đèn có thể sánh ngang với ánh mặt trời. Ngay cả khi bùng cháy cũng chẳng hề chói mắt, tất cả những tia sáng đều dịu dàng đan quyện vào nhau, tựa như đàn cá ngũ sắc đang vẫy vùng trong làn nước.
Trong tâm trí Hạ Nghi vang lên một giai điệu du dương, cô thầm nghĩ, có lẽ Nhiếp Thanh Châu thật sự biết phép thuật.
Nhiếp Thanh Châu cũng quay lại ngắm những đóa pháo hoa nơi cuối trời. Anh lùi về sau hai bước, hai tay chống lên mặt bàn, tựa người vào đó.
“Đẹp thật đấy.” Anh cảm thán, “Mười phút hoàng hôn cuối cùng trước khi trời sập tối, đây là lúc pháo hoa đẹp nhất.”
“Ừm.” Hạ Nghi gật đầu.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, để lộ đường cong thanh tú nơi chiếc cổ trắng ngần, dải ruy băng tím trên tóc khẽ lay trong gió. Cô khe khẽ ngân nga một giai điệu nào đó.
Nhiếp Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238890/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.