Sau buổi chia sẻ kinh nghiệm lần này, Nhiếp Thanh Châu bỗng nổi như cồn trong khối, sự kiện này cũng rầm rộ chẳng kém gì hồi anh từ tốp một nghìn vươn lên đứng đầu toàn khối. Theo lời Trương Vũ Khôn, sau khi buổi chia sẻ kết thúc và họ bước ra từ giảng đường bậc thang, những lời bàn tán xung quanh hoặc là “Đỉnh thật!”, hoặc là “Cậu ấy đẹp trai quá!”, nhưng nhiều nhất vẫn là “Trời đất quỷ thần ơi, người thế nào mà viết ra được cái kết như vậy chứ? Tâm lý cậu ấy có vấn đề gì không vậy?”
Trương Vũ Khôn tỏ vẻ, cậu ta đồng tình nhất với ý kiến cuối cùng. Cậu ta cầm bút chỉ vào cổ Nhiếp Thanh Châu, hăm dọa: “Anh Châu, cậu có thể viết cái gì đọc xong thấy vui vẻ một chút được không?”
Nhiếp Thanh Châu gạt cây bút của cậu ta ra, mỉm cười nói: “Có một nhà văn từng nói, bi kịch chính là xé nát những điều tốt đẹp cho người ta xem.”
Lại Ninh gãi gáy, bất bình hỏi: “Nhà văn nào nói thế?”
Trương Vũ Khôn nghiêm mặt, quả quyết nói: “Tôi nghĩ là Lỗ Tấn.”
Nhiếp Thanh Châu không nhịn được cười.
Kể từ chuyến đi lên tỉnh hồi nghỉ đông, tâm trí anh bỗng trở nên sáng tỏ, anh mới thực sự có ý muốn đặt bút viết nên những câu chuyện của riêng mình. Có điều, những câu chuyện này nếu viết ra bây giờ thì vẫn còn quá vội vã, có vẻ non nớt và hời hợt.
Có lẽ anh không phải là một thiên tài như những người bạn cấp ba của mình, nhưng anh may mắn có được mười năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238882/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.