Cơn gió đầu hạ có phần oi ả lùa qua khung cửa, thổi bay tấm rèm trắng, uể oải vờn bay giữa hai người họ.
“Tôi đã từng nghĩ cậu ấy không cần phải từ bỏ, cậu ấy vốn rất giỏi giang và xuất sắc, vượt xa hầu hết mọi người. Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ lý do từ bỏ lại nằm ở chính việc cậu ấy đã luôn quá giỏi giang, quá xuất sắc. Con người ta đôi lúc sẽ bị chính niềm kiêu hãnh của mình đánh bại.”
Nhiếp Thanh Châu chống khuỷu tay lên tủ, một tay đỡ lấy cằm. Câu chuyện kể tới đây là hết, dường như anh chẳng có ý định nói thêm gì nữa.
Văn Chung nhíu mày.
“Cậu cũng nhiều bạn thật đấy. Rốt cuộc cậu muốn nói điều gì? Nói tôi giống bạn cậu? Nói tôi học hành quá đau khổ? Nói tôi bị niềm kiêu hãnh của mình đánh bại? Hay nói tôi đã đánh mất thứ ánh sáng vớ vẩn nào đó? Nực cười, học hành xưa nay vẫn luôn đau khổ, cạnh tranh cũng mãi mãi tồn tại. Nếu không thì cần thi đại học để làm gì?”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười nhìn Văn Chung một lát, rồi đáp nhẹ bẫng: “Tôi chỉ kể một câu chuyện vu vơ thôi.”
Văn Chung sững người.
Cậu ta nhếch mép, cảm thấy bộ dạng vội vàng phủ nhận của mình ban nãy thật nực cười. Cậu ta đã bị Nhiếp Thanh Châu trêu rồi.
Thật quá nực cười.
Người khác cho rằng cậu ta kiêu hãnh, nhưng thực chất cậu ta chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, chỉ cần gõ nhẹ là sẽ vang lên những hồi âm trống rỗng, phơi bày toàn bộ bản thân ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238880/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.