Đầu óc Nhiếp Thanh Châu chợt trống rỗng, rồi ong lên từng hồi. Anh giật nảy mình như phải bỏng, luống cuống xua tay: “Không không không, tôi không thích cậu, cậu… cậu đừng nói lung tung!”
Hạ Nghi khẽ nhíu mày, lẳng lặng nhìn anh.
Thấy phản ứng của Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy hình như mình đã hiểu lầm chuyện gì đó. Anh bỏ tay xuống, thăm dò hỏi: “Ý cậu là… kiểu ‘thích’ của bạn bè và người thân ấy hả?”
“Ừm.” Hạ Nghi gật đầu.
“… Ồ! Ra là vậy à, thế thì… đúng rồi, chính là thế, tôi với cậu cũng là kiểu… ừm… đúng.”
Nhiếp Thanh Châu day day ấn đường, chữ “thích” cứ quẩn quanh nơi cuống họng, khiến lòng anh trồi sụt bất an, nói thế nào cũng thấy ngượng nghịu, cuối cùng vẫn chẳng thể bật ra thành lời.
Anh trấn tĩnh lại, nói với Hạ Nghi: “Tôi phải về lớp tự học buổi tối đây, còn không đi nữa là không kịp mất.”
Hạ Nghi quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, nhận ra giờ này quả thật đã hơi muộn. Lẽ ra lúc xuất phát anh nên biết rằng thời gian chỉ vừa đủ cho một lượt đi về mà thôi.
Hạ Nghi hỏi: “Vậy cậu quay lại làm gì?”
“Tôi không yên tâm, chỉ muốn về xem cậu thế nào thôi.”
Nhiếp Thanh Châu quay lại dắt xe đạp, vẫy tay với cô, rồi chỉ vào điện thoại: “Có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi nhé!”
Hạ Nghi gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt anh, nhìn bóng lưng anh xuôi theo con đường, một lần nữa hòa vào ánh hoàng hôn và bờ biển lấp lánh sóng nước.
Cô rút điện thoại ra khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238870/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.