Quả nhiên, sau khi bình tĩnh tập trung tinh thần lại, Sử Nhã đã thật sự tìm được một loại tinh thần lực mỏng như tơ nhện, quấn chặt vào nhau, tạo thành một đám rối như tơ vò vậy.
Đám sợi tinh thần lực giống như một cái lưới đánh cá bao trùm khắp nơi, trải rộng bám vào hết thảy sinh vật sống. Chỉ có những dị năng giả và sinh vật mạnh như Chung Khải mới có thể bị chúng tránh ra, tách ra một không gian an toàn xung quanh hắn. Có lẽ bọn chúng cũng cảm thấy kiêng kỵ năng lực của Chung Khải.
Tất nhiên, bọn chúng cũng chừa ra Sử Nhã. Chẳng qua bởi vì Sử Nhã quá nhạy bén, vậy nên vẫn có thể cảm giác được bọn chúng. Tiềm thức của Sử Nhã cảm nhận thấy bị đe doạ, nhưng cô lại chưa nhận ra được sự nguy hiểm đó.
Điều đó khiến bản năng của cô không ngừng thúc giục cô phát hiện ra nguy hiểm cũng từ đó tự hành bảo vệ bản thân mình. Bởi vậy tâm trạng của cô mới nôn nóng không yên như vậy.
Đã phát hiện ra vấn đề ở đâu, hai người rất nhanh đã đưa ra cách giải quyết vấn đề. Thế nhưng vẫn phải chờ đến buổi sáng hôm sau đã. Bây giờ trời đã tối rồi, hệ số nguy hiểm trong rừng vào ban đêm trước tận thế đã không tầm thường rồi chứ đừng nói là đang trong thời tận thế đáng sợ này.
Chung Khải từ trong không gian lấy ra một căn nhà di động nhỏ đã chuẩn bị từ trước. Sau khi tuần tra xung quanh xong, hai người liền chui vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-tan-the-giang-lam/3120688/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.