Vu Đức nhận lấy xong, liền đặt xuống bên cạnh bé gái rồi đi sang hỏi những người khác, không chút do dự chậm chạp. Làm ông lão không kịp nói lời từ chối luôn.
Hai ông bà nhìn những người xung quanh, lại nhìn Chung Khải như không phát hiện ra có gì bất thường, vẫn đang bình tĩnh phân phát nhu yếu phẩm. Sao bọn họ có thể không nhận ra, mọi người đều đang muốn giúp đỡ hai ông bà già và cháu gái nhỏ này.
Đoàn xe của Chung Khải cũng không nhiều người đến mức đó, đến nỗi mọi người không thể nhớ nổi mặt và tên của người trong đoàn xe. Hơn nữa, làm hàng xóm, sao Chung Khải có thể không nhận ra bọn họ cho được.
Thế nhưng hắn lại im lặng, phân phát nhu yếu phẩm cho bọn họ như những người khác, thậm chí còn cho thêm nữa chứ.
Bao nhiêu lời hai ông bà muốn nói, thế nhưng ra đến miệng lại biến thành từng tiếng cảm ơn nghẹn ngào:
- Cảm ơn... Cảm ơn mọi người....
Hai ông bà già không ngừng run rẩy nhỏ giọng cảm ơn. Cháu gái nhỏ mặc dù còn nhỏ, không thể hiểu rõ chuyện này có ý nghĩa như thế nào, thế nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi trong lòng ông nội.
Thấy ông bà khóc thì cẩn thận lau nước mắt cho ông bà. Thấy ông bà cảm ơn cũng hướng về phía mọi người cảm ơn theo. Mặc dù không hiểu, thế nhưng cô bé vẫn biết mọi người vừa rồi đã giúp đỡ họ, chú hàng xóm và chú nghiêm túc còn cho bọn họ rất nhiều đồ nữa.
Làm xong, Chung Khải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-tan-the-giang-lam/3120653/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.