Y Nhi trong lòng là muốn xem người nào đó đang như thế nào lại không có cớ gì để ra ngoài vào lúc này nhưng khi nghe mẹ nói lão ba còn ở ngoài đó uống rượu thì liền nắm lấy cơ hội đi ra ngoài.
Một màn trước mắt là tất cả mọi người đã say hết rồi, mấy ông chú cũng có người nằm lăng ra trên bàn ngáy khò khò luôn rồi, chỉ còn lại bộ tứ kia thôi.
Y Nhi lúc này đứng sau lưng Ngô Thần, cô không thấy rõ mặt anh chỉ nhìn thấy cả 4 người đang vui vui vẻ vẻ rót rượu mời tới mời lui thôi.
Đến khi Y Nhi đến gần thì người quay đầu lại đầu tiên là ba của cô, ông đây là say không còn kiểm soát được nữa rồi a nhìn bảo bối tâm can của mình đi đến cả gương mặt đỏ như mông khỉ của ông nhăn lên cười một cái hả hết nguyên cái hàm răng ra.
_ Bảo bối, bảo bối lại đây lại đây. - lão ba say mất rồi hành động kèm giọng nói cũng có phần nhão đi rất nhiều rồi.
Y Nhi không nói gì chỉ tiếp tục bước đến, cánh tay chuẩn bị chụp lấy cái tay đang quơ lung tung của ba thì lại bị ba nắm lấy tay kéo đến.
_ Xin giới thiệu với mọi người đây là con gái của tôi, bảo bối tâm can của Lưu gia tôi từ nhỏ đến lớn ngoan ngoãn vô cùng, nay cũng gần 20 có phải là rất xinh đẹp hay không? Mọi người nói đi có phải rất là xinh đẹp hay không? Hả?.
Cái giọng nói của người sỉn lúc nào cũng nhão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-quan-nhan-yeu/253571/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.