Ánh mặt trời điềm tĩnhnhu hòa xuyên qua cửa kính xe từng chút trút xuống trên quân trang màu xanh lácây, giống như dát lên một tầng rực rỡ trên những gương mặt non nớt hăng háitrước mặt. Tôn Đào Phi ngồi ở phía sau lập tức nhìn đến không dời mắt được, nộitâm vốn bình tĩnh không một gợn sóng cũng bị cảm tình dâng trào thay thế.
“Chị dâu, đã đến rồi ạ!”Giật giật thân thể có chút cứng ngắc, Tôn Đào Phi đi theo sau lưng viên cảnh vệMạc Tiểu Kỳ xuống xe.
Nhìn tòa văn phòng thậtcao đứng sừng sững trang nghiêm trước mắt, nghĩ đến sẽ phải gặp người nào đó,Tôn Đào Phi dừng bước một chút, trong lòng cô càng thêm thấy có điểm quái lạkhông nói ra được.
Hít một hơi thật sâu,Tôn Đào Phi tự nói không cần nghĩ quá nhiều, phải trấn tĩnh lại. Khi thấy phònglàm việc của Trình Phi Viễn không có một bóng người thì tâm tình của cô vẫnkhông tự chủ được mà âm thầm thở phào nhẹ nhỏm.
“Chị dâu, chị đợi chút,đoàn trưởng sẽ về ngay thôi.” Mạc Tiểu Kỳ vuốt cái đầu cắt cực ngắn của mình thậtthà cười nói với Tôn Đào Phi.
Khẽ mỉm cười, Tôn ĐàoPhi nói với Mạc Tiểu Kỳ vẫn đứng ở phòng làm việc, “Cậu cứ đi làm việc đi, khôngcần phải để ý đến tôi đâu.”
“Dạ, chị dâu!” Hướng vềphía Tôn Đào Phi chào theo đúng tiêu chuẩn của bộ đội, Mạc Tiểu Kỳ nhanh chóngđi ra khỏi phòng làm việc.
Tôn Đào Phi đưa mắt xemxét văn phòng một vòng: bàn làm việc rộng rãi, phía trên để một cái laptop cùngmột ít văn kiện còn chưa xử lý xong, góc tường sau ghế xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-quan-hon-gap-go-tinh-yeu/108202/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.