Thời gian trở lại hơn mộttháng trước.
“Mười lăm đồng tám! Cámơn!” Tôn Đào Phi cất kỹ laptop Apple vào túi, mỉm cười đưa mắt nhìn vị khách rờiđi duy nhất trong hai giờ qua.
Tháng tám nắng gắt nóngbỏng thiêu nướng cả vùng đất, bầu trời sạch sẽ đến không có một tia sắc thái,bên ngoài tới tới lui lui đều là người vội đi đường.
Cách một đường cái, xaxa một người mặc áo dài tơ lụa màu trắng in hoa, quần bó sát thân màu đen, taytrái khoác một túi xách LV (tuyệt đối chính phẩm),bóng dáng người phụ nữ mặcáo đầm lễ phục ngắn màu trắng giơ tay phải lên rọi vào trong mắt Tôn Đào Phi,bóng dáng rực rỡ hoa lệ như vậy, trừ mẫu thân đại nhân, phu nhân Tống Lệ Bình củacô, còn có thể là ai! Tôn Đào Phi vội vàng rót ly trà xanh lạnh, lão phật gia tới,cô không thể không phục vụ tốt, chẳng qua là không biết lão phật gia lại tớitruyền đạt mệnh lệnh gì.
Không bao lâu, Tống phunhân liền uy vũ mạnh mẽ tiến vào. Tôn Đào Phi nghe thấy vội vàng bưng trà xanhtươi cười rạng rỡ nghênh đón, “Mẹ, sao mẹ tới đây?”
Tống phu nhân ở bên cạnhnhàn rỗi ngồi xuống, rút ra mấy tờ khăn giấy, lau lau mồ hôi dày đặc trên trán,hận rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn Tôn Đào Phi một cái, “Không phải làvì con, mẹ làm sao tới đây?” Tôn Đào Phi vì phòng ngừa mẹ cô bộc phát tức giận,khéo léo đứng ở sau lưng mẹ cô phục vụ chu đáo đấm vai cho bà, một lúc lâu, đợiđến khí tức của mẹ cô hạ xuống, Tôn Đào Phi thử dò xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-quan-hon-gap-go-tinh-yeu/108192/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.