"Gọi bọn Thiện Xá lập tức tới đây đi! Lục gia đối với nơi này rất quen thuộc, hắn nhất định có biện pháp!" Nàng đề nghị.
Tu Hồng Miễn cùng bọn họ liếc nhau một cái, ngay sau đó lạnh lùng mà nói, "Không cần."
Tu Hồng Miễn nhìn về Thiện Xá: ở bên nào?
Thiện Xá chỉ hướng một bên: không quá mười dặm, có một cái hồ.
"Chúng cứ đứng ở chỗ này, không phải càng có nhiều người hơn thấy sao! Nói không chừng đợi lát nữa bọn Thiện Xá mua xong đồ ăn xong, tới đây liền thấy ngươi đấy!"
Thiện Xá yên lặng nhìn Tu Hồng Miễn: thời gian không còn nhiều nữa rồi.
Tu Hồng Miễn chợt đạp một cái, hướng về phía Thiện Xá chỉ đi.
Không biết qua bao lâu, sắc mặt Tu Hồng Miễn càng ngày càng khó coi, hắn sắp không kiên trì nổi nữa rồi.
Rốt cuộc, phía trước, trên mặt nước có một cái động.
Tu Hồng Miễn nhìn phía dưới một chút, bên bờ bụi gai rậm rạp, không hề có một chỗ để dừng chân, hắn nhìn thẳng sang phía đối diện thấy bên kia hình như tốt hơn rất nhiều. Bước chân không ngừng, hắn liều mạng muốn sang bờ bên kia.
"Tu ~ ta......sắp...... Té xuống rồi......"
Tu Hồng Miễn lập tức dùng một tay ôm nàng lại, "Nhẫn nhịn thêm một chút nữa...... Lập tức liền......"
Không chờ Tu Hồng Miễn nói xong, tay của nàng buông lỏng, thân thể thẳng tắp rơi xuống.
Tu Hồng Miễn cả kinh, lập tức lao theo nàng, trong nháy mắt đã ôm được nàng, nhưng hai người đều bị rơi vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-phi-khong-de-lam/2318091/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.