Tâm tình của Mộ Tây tốt lên không được bao lâu, càng đến cuối kì sinh nở, cô càng tỏ ra thật vất vả. Mang thai sáu tháng, cô mặc một chiếc áo lông thật dày xốc lên phát hiện cái bụng trơn bóng xuất hiện một vết rạn của da.
Đêm, Lục Nhược lại muốn xoa bụng cô như thường lệ, liền bị cô cự tuyệt. Mộ Tây xoa bụng, vẻ mặt uể oải.
Phụ nữ có thai thường rất mệt mỏi, ngủ rất nhanh. Chờ cô ngủ say, Lục Nhược mở ngọn đèn ngủ đầu giường, vặn đèn mức nhỏ nhất, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng cô, vén váy ngủ lên nhìn nhìn. Sau đó, anh nằm xuống một lần nữa ôm cô vào lòng.
Trong lúc mơ màng, cô nhíu mày tựa hồ không thực thoải mái. Uhm, một tiếng tay cô gãi gãi chỗ ngứa, làn da rất dễ mẩm ngứa, khi đi ngủ chân bị chuột rút rất đau, khi đi đại tiện lại bị táo bón… Khi những dấu hiệu này vứa xuất hiện, Lục Nhược nhẹ nắm hai tay cô: “Nhị Tây đừng lo lắng quá, ngoan!”
Khi không có mặt Mộ Tây, hiển nhiên Lục Nhược không được bình tĩnh như vậy, anh nôn nóng hỏi Aron về cách giảm bớt những triệu trứng này. Aron nhún vai tỏ vẻ bất lực: “Đây đều rất bình thường, đều là những triệu chứng phụ nữ có thai thường gặp phải, phu nhân xem ra còn có vẻ rất tốt. Trong tình trạng hiện nay phu nhân rất dễ nảy sinh tâm lí chán nản vì đơn giản thôi, phụ nữ mà, họ sợ xấu. Sợ dáng người biến dạng, sợ làn da xấu đi, lo lắng tình trạng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nguoi-cu-don-nguoi-moi/2996621/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.