Edit: Dương Tử Nguyệt
Cuối cùng Đông Phương Triệt cũng ngủ lại, hắn ngủ ở bên ngoài còn Nghi Lâm ngủ ở bên trong, nửa đêm cô gái nhỏ bắt đầu lộn xộn, cọ tới bên người hắn, Đông Phương Triệt cảm thấy tướng ngủ của cô rất đáng yêu, giống như con mèo nhỏ vậy, miệng còn chảy nước miếng, làm hắn dở khóc dở cười, chỉnh chăn lại cho cô một lần nữa, không lâu sau chăn bị đạp đi, cứ vậy ba bốn lần, Đông Phương Triệt bất đắc dĩ ôm cô vào lòng, lúc này mới an tâm ngủ.
Ngày hôm sau, lúc Nghi Lâm tỉnh dậy thì không có bóng dáng của Đông Phương Triệt, đối với chuyện ngủ chung giường, cô cũng đã suy nghĩ. Đầu tiên, cô không có năng lực từ chối, dĩ nhiên, nếu cô mạnh mẽ thà làm ngọc vỡ gì gì đó thì hắn có thể đồng ý, nhưng mà được không? Đáng giá sao? Cần thiết sao? Đáp án tự nhiên là không, cô chưa bao giờ sống theo kiểu cứng đấu cứng, nó không sáng suốt, không thể phủ nhận, cô sợ chết, lại sợ đau, càng sợ cái câu muốn chết cũng chết không được của Đông Phương Triệt, nó không có gì đáng xấu hổ, người không sợ sống chết là anh hùng, cô không phải, cô là cô gái nhỏ thôi. Hơn nữa, nếu nhìn góc độ khác thì có hắn ở cạnh bảo vệ, độ an toàn tăng lên không ít; Tiếp theo, ngủ cùng giường cũng chả có gì, bây giờ cô chỉ là đứa nhỏ, Đông Phương Triệt cũng chưa tới mức cầm thú như vậy, quan trọng hơn, [Qùy Hoa Bảo Điển] âm thịnh dương suy, nữ thuần âm, nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95653/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.