Edit: Dương Tử Nguyệt
Nhìn qua, gia cảnh của nhà thợ săn Trương có vẻ giàu có, ở nhà ngói, trong viện có nuôi một con chó màu vàng lớn, nhìn mấy người đi vào đã sủa to. Không lâu sau, một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đi ra từ nhà chính, bộ dạng có chút phúc hậu, mập mạp trắng trẻo khiến cho Nghi Lâm hâm mộ không thôi, người phụ nữ này hẳn là ăn không ít đồ ăn thôn quê.
“Chú hai, sao chú lại tới giờ này?” Người phụ nữ nhìn thôn trưởng xong nhìn ba người Nghi Lâm, nụ cười trên mặt nhạt đi một ít “Nhà con không có đồ ăn thừa cho các sư thái” Chắc là người phụ nữ này nghĩ thôn trưởng mang ni cô tới nhà mình hóa duyên. Nghi Lâm cúi đầu bĩu môi, thôn trưởng quát lớn “Nói bậy gì đấy! Sư thái tới để xem vết thương trên chân của Trương nhị!” Người phụ nữ vừa nghe, khuôn mặt thay vào nụ cười tươi rói “Thì ra các sư thái tới làm việc thiện, mau mau, vào trong ngồi” Nói xong nghiêng người mời bốn người đi vào.
Mọi người đi theo người phụ nữ vào phòng bên trái nhà chính, một người trung niên đang ngồi dựa vào giường lò [1], làn da của hắn ngăm đen, khuôn mặt râu quai nón, nhìn rất đáng sợ.
[1] Theo như lời bác gúc gồ thì kiểu giường ở trong nó rỗng để đốt than đó, còn kiểu thằng bạn bấn kiếm hiệp của mình hiểu là trên là giường, dưới là cái lò:v Chả biết kiểu nào đúng:v Các bạn chọn một trong hai nha J))
Thôn trưởng nói hai ba câu, người phụ nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95642/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.