Edit: Yun Haku
Vì để đi núi mà không bị rắn cắn, Nghi Lâm tìm một cái cớ mượn Nghi Mẫn hai bao hùng hoàng với ngải thảo bên trong [1], bản thân cô cũng có hai cái, tổng cộng có bốn cái, để bên ngoài dùng phòng rắn vẫn còn dư dả. Ngoài ra, cô còn muốn mượn kiếm của Nghi Mẫn đem đi phòng thân, nhưng thân kiếm quá nặng, hai tay cầm cũng thấy mệt, cuối cùng đành buông tha, lấy nhánh cây trong vườn làm vũ khí.
[1] nghe bạn tớ nói là thuốc giải độc =))) Hông biết à, ai đọc kiếm hiệp chắc biết J)
Huyền Không tự ở núi Thúy Bình, nằm gần Bích Ba Am của Định Tĩnh sư bá, ở giữa là một cái khe sâu. Nghi Lâm cẩn thận đi lên núi, tuy rằng đường núi đủ rộng nhưng cái vực sâu tối om kia vẫn khiến người ta sợ hãi. Bây giờ là tháng tư, đúng lúc loài bò sát như rắn hoạt động, cho dù trên người mang theo mấy bao ngừa rắn nhưng cô vẫn lo lắng.
Đường núi ngày càng gập ghềnh, Nghi Lâm càng đi càng mất sức, đi khoảng hơn nửa giờ [2] đã mệt thở hồng hộc, hai chân đau nhức, thân thể của cô vốn yếu, đi núi lâu như vậy, kể cả đứa nhỏ bảy tuổi khỏe mạnh cũng chịu không nối. Nhìn Huyền Không tự ở tren núi, Nghi Lâm bi ai ý thức, tuy rằng cô tự nhận mình đi rất lâu nhưng vẫn cách cái đích rất xa.
[2] 1 canh giờ = 2 tiếng đồng hồ, nửa canh giờ = 1 tiếng đồng hồ.
Đi tới góc rẽ của vách núi, chợt có một cơn gió thổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95639/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.