Edit: Dương Tử Nguyệt
Chú cháu Đồng Bách Hùng ở điện Lưỡng Nghi không lâu cũng đi về, lúc gần đi, ông còn muốn đem Đồng Mộ Niên tới cửa phòng Nghi Lâm tạm biệt, ít nhất ông còn biết phongf nữ tử không phải ai vào cũng được, đừng nhìn Đồng Bách Hùng quê mùa, ít nhất chút chuyện này ông cũng biết. Có điều, lúc thấy hai chú cháu đứng trước cửa phòng mình, Nghi Lâm chảy mồ hôi lạnh, chuyện cô ở cùng phòng với Đông Phương Triệt, trừ chú Trung và ba anh em họ Đinh ra thì không ai biết, chuyện này là vì danh dự của cô mà nghĩ, miệng lưỡi người đời rất đáng sợ, cho dù là xã hội hiện đại cũng bị nói không ít chứ đừng nói cổ đại lắm chuyện này… Hừ, lời đồn nhảm sẽ hại chết người đó!
Đông Phương Triệt không để ý cái này, võ công của hắn có thành tựu lớn, lại ngồi ổn định trên ghế giáo chủ, ai dám nói bậy? Nói thẳng ra, người này theo chủ nghĩa bạo lực, lấy thực lực nói chuyện, không thực lực lại có miệng thối? Một chữ, giết. Nghi Lâm không khí phách như hắn, ngược lại, cô luôn xử sự rất cẩn thận, chuyện gì cũng cẩn thận, làm việc kín kẽ, dù sao chuyện này mà đồn ra ngoài thì nữ tử luôn chịu thiệt, người đời mắng chỉ mắng nữ tử, người như Đông Phương Triệt, chỉ sợ không ai dám nói bậy. Hơn nữa, cô phải tính toán cho tương lai của bản thân, vạn nhất sau này bản thân rời khỏi ma giáo… Nếu thanh danh hỏng thì sao này cô không làm gì được hết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186508/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.