Edit: Dương Tử Nguyệt
Chín tuổi rời phái Hằng Sơn, mười bảy tuổi trở về, tám năm trôi qua cũng đủ khiến một cô gái tới tuổi lập gia đình sinh con, đứa nhỏ cũng có thể học được cách mua nước mắm. Đi lên núi, Nghi Lâm có chút cảm khái, nhiều năm như vậy lại lãng phí trên người Đông Phương tiểu tặc, sau này còn phải tiếp tục lãng phí trên người hắn, chỉ nghĩ thôi cũng thấy mệt rồi.
Đi dọc theo đường núi gập ghềnh, tới khi thấy cửa lớn màu son đứng sừng sững trước mắt, cô cảm thấy khẩn trương vô cùng. Nghi Lâm để tay lên ngực, thở dài, chậm rãi bước lên bậc than, một bậc rồi một bậc, lúc chưa bước vào cửa đã có đệ tử ra đón, đó là một ni cô hơn ba mươi tuổi, đen và gầy, rất giống như khuôn mặt trẻ tuổi trong trí nhớ, nàng ta thấy cô thì nói “A di đà Phật, thí chủ, nếu muốn dâng hương, mời tới… A!” Cô chưa nói hết thì cô gái trước mắt đã bổ vào lòng, Nghi Mẫn kinh hãi, vừa định đẩy cô ra đã nghe cô gái trong lòng nức nở nói “Sư tỷ, muội là Nghi Lâm”
“Nghi Lâm?” Nghi Mẫn khiếp sợ, giống như không thể tin, lặp lại một lần “Nghi Lâm?”
Nghi Lâm vẫn nhớ tới sư tỷ luôn chăm sóc mình ở phái Hằng Sơn… Tình cảm không có sâu như thế, ít nhất khi gặp lại, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ khóc… Nhưng… Bây giờ gặp được sư tỷ luôn mỉm cười dịu dàng với cô, trong phút chốc, cô mới hiểu, thì ra, cô luôn có cảm tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186488/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.