Edit: Dương Tử Nguyệt
Nụ hôn này vừa bất ngờ vừa bá đạo mạnh mẽ khiến người ta không thể chống cự.
Nghi Lâm suy nghĩ không được, đầu cô hỗn loạn, cô bị hôn như vậy sao? Môi ma sát với nhau có chút đau, đầu lưỡi Đông Phương Triệt đã sớm vào trong khoang miệng cô, đầu lưỡi hắn quấn quít đầu lưỡi cô, nụ hôn này quá mạnh mẽ, cũng quá kịch liệt.
Tất cả đều rối loạn…
Cô thậm chí đã quên giãy dụa, quên phản kháng, quên mình không nên thân mật với người đàn ông này như vậy.
Cho tới khi cô cảm thấy khó thở, muốn hít thở không khí thì đầu óc mới phản ứng, nhưng mà, ngay lúc cô muốn đẩy hắn thì hắn đã thả cô ra, không khí mới mẻ tiến vào mũi, Nghi Lâm mở miệng thở dốc, Đông Phương Triệt cầm mặt cô, mắt phượng lóe sáng “Làm người của ta, được không?”
Nghi Lâm nghĩ, không biết đã làm vậy với bao người mà thành thục như thế? Từ chối trực tiếp? Không được, đàn ông đều xem trọng mặt mũi, nếu cô nói trực tiếp, nhất định sẽ không được; úp mở giả vờ đồng ý? Càng không được, Đông Phương tiểu tặc là một người phức tạp, không dễ bị lừa, cho dù có cũng là mình chịu ủy khuất.
Khó khăn tự hỏi một hồi, Nghi Lâm nghiêm mặt nói “Cả đời này con không lập gia đình, người biết rõ, hơn nữa, người là sư phụ con, sao có thể trái đạo lý như vậy?”
Đông Phương Triệt giữ vai cô, híp mắt nói “Ta không cưới muội, sao có thể nói là lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186472/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.