Edit: Dương Tử Nguyệt
Trở lại Hắc Mộc Nhai đã bảy tám ngày, Nghi Lâm đảo loạn sự bình tĩnh của giang hồ, gây họa cho N người, sau khi liên lụy đến Bạch Liên giáo ở Nam Cương xong, cô phủi mông không thèm quan tâm chuyện bên ngoài. Phái Tung Sơn bị hủy, Nhạc Bất Quần, La Đức Nặc bị phế võ công, ngay cả Dư Thương Hải và phái Thanh Thành cũng xuống dốc, chuyện có thể làm cô đều đã làm, nếu như trưởng bối phái Hằng Sơn không thể bảo toàn từ trên xuống dưới được, vậy là ý trời, không thể cưỡng cầu.
Ngày ấy từ trên đỉnh Tung Sơn xuống, cảm giác khó thở của Nghi Lâm cũng dần biến mất, nghĩ đến độ cao của đỉnh núi Tung Sơn với mặt nước biển cách nhau khá cao, thân thể cô không đủ dẻo dai kiên cường, vì vậy thiếu dưỡng khí. Nhận thức này khiến cô gái nhỏ rối rắm vô cùng, cung điện trên đỉnh Hắc Mộc Nhai đã xây xong, qua một thời gian nữa có thể đến ở, nếu vì thiếu dưỡng khí mà không lên ở được, thật sự khiến người khác không cam lòng. Từ lúc trở về Hắc Mộc Nhai, cô chui đầu vào trong phòng thuốc, muốn điều chế thuốc để giảm bớt sự thiếu hụt trong cơ thể.
Từ khi Đông Phương Triệt biết cô không thể ở chỗ cao, sầu một đoạn thời gian, nguyên nhân là vì Triêu Tịch kia sinh trưởng ở trên đỉnh Thiên Sơn, mà đỉnh Thiên Sơn lại cao hơn đỉnh núi Tung Sơn, dựa theo tình huống của nha đầu này, chỉ sợ có tìm được hoa Triêu Tịch cũng không thể lên núi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186439/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.