Edit: Dương Tử Nguyệt
Nghi Lâm mang mạn che mặt rồi công khai rời khỏi điện Lưỡng Nghi với Đông Phương Triệt, đi đến Nhật Nguyệt thần điện.
Trên đường đi, cô hỏi hắn “Vì sao Dương Liên Đình lại mời người Bạch Liên giáo đến đây?”
Đông Phương Triệt trả lời “Nếu có chuyện lớn, nhìn khắp giang hồ, có thể liên kết với Nhật Nguyệt thần giáo chỉ có Bạch Liên giáo thích hợp” Có thể liên hợp với ma giáo thì chỉ có tà ma ngoại đạo mà thôi.
Nghi Lâm không bình tĩnh, dừng chân nói “Ngươi đã nói với ta sẽ không mưu đồ võ lâm”
Đông Phương Triệt xoa đầu cô, cười nói “Ta đã nói rồi, chuyện quan trọng nhất bây giờ là thân thể của muội, có điều Dương Liên Đình rời tổng đàn một năm, nhưng không liên hệ với tổng đàn, ta cho rằng hắn chết rồi, không nghĩ đến hôm nay lại trở về”
Những lời này của hắn để lộ hai tin tức: Thứ nhất, Đông Phương có dã tâm, hắm muốn xưng bá võ lâm, nhưng vì tình huống thân thể của cô nên đành bỏ dở; Thứ hai, trong thời gian Dương Liên Đình không liên hệ tổng đàn, nhất định đã có vấn đề.
“Dương Liên Đình này vẫn còn đáng tin sao?” Cô hỏi.
Đôi mắt hẹp dài của Đông Phương Triệt híp lại, cười khẽ “Đứa ngốc, trên đời này, ngoài muội ra, ta không tin ai cả” Lời này là truyền âm, chỉ có mình cô nghe được.
Trời lúc này chỉ một màu lam, ánh mặt trời ấm áp, không khác gì ngày hôm qua, ngày hôm trước, ngày hôm kia, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186433/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.