Edit: Dương Tử Nguyệt
Chạng vạng, tuyết bắt đầu rơi ở Vân trấn, đợt tuyết này không lớn nhưng rất nhiều, đây là trận tuyết đầu năm nên vẫn khiến ọi người ồn ào náo nhiệt, Nghi Lâm ôm lò sưởi đứng ngửa đầu nơi hành lang nhìn trời, cằm và cổ tạo ra một độ cong xinh đẹp, dĩ nhiên, nếu xem nhẹ cái hầu kết không nên xuất hiện nơi cổ thì rất tốt.
Đông Phương Triệt đi ra từ trong phòng, đứng sóng vai với cô, nơi này là sân phòng độc lập duy nhất trong hách điếm, chỉ có hắn và cô, ngày thường, nếu không có chuyện thì Đinh Nhất sẽ không đến đây làm bóng đèn, một lát sau, Đông Phương Triệt trầm giọng nói “Lâm Nhi đang nghĩ gì?”
Còn có chuyện gì khiến cô sốt ruột nữa? Nhưng bầu không khí bây giờ rất tốt, cô không muốn nói chuyện phái Hằng Sơn, nếu không Đông Phương Triệt sẽ tức giận, hắn không thích phái Hằng Sơn, nguyên nhân chính là vì cô luôn để ý đến phái Hằng Sơn. Nghi Lâm nghĩ một lát, nghiêng đầu nói ”Ta đang nghĩ, nếu sang năm mới mà chúng ta không về kịp thì sao giờ? Nhiều người đợi đón giáo thừa với giáo chủ huynh đó, đây là cơ hội một năm một lần” Âm thanh của cô mềm mại, nói chuyện lại mang theo chút chế nhạo khó kiềm chế, mâu thuẫn kết hợp, nghe vào tai rất vui vẻ, tâm trạng Đông Phương Triệt tốt hơn, nhẹ nhàng nhéo mũi cô nói “Vậy muội nói nên làm gì đây?”
Muốn cô làm nũng sao?
Nghi Lâm âm thầm quệt miệng, trả lời “Chuyện này rất đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186426/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.