Edit: Dương Tử Nguyệt
Mùa hạ, trời nóng nực, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua, nhưng không làm mát mẻ bao nhiêu.
Nghi Lâm ôm bụng lớn ngồi làm đồ trẻ con trong phòng mát mẻ, cô đã mang thai tám tháng, bụng lớn như trái cầu, “Tê —-“ ngón trỏ bị kim đâm đổ máu.
Đông Phương Triệt một bên đau lòng muốn chết, cầm tay cô đưa vào miệng, Nghi Lâm liếc mắt nhìn hắn, tùy ý hắn, người đàn ông này muốn biểu hiện tình yêu của mình, phải cổ vũ.
“Đây là lần thứ mấy bị đâm rồi?” Giáo chủ đại nhân cau mày hỏi.
Nghi Lâm mỉm cười nói “Ai nha, muội sẽ để ý, trước lạ sau quen, đây là lần đầu muội làm áo quần, phải từ từ thôi” Lúc ở phái Hằng Sơn, quần áo đều là do các sư tỷ làm giúp, sau này đi theo Đông Phương Triệt, không cần tự mình ra tay, bây giờ thấy đứa nhỏ sắp ra đời, tình thương của mẹ của cô gái nhỏ tràn ra, muốn nhìn đứa nhỏ nhà mình mặc quần áo do chính mình làm, vì vậy Nghi Lâm vốn không đụng vào kim chỉ bắt đầu khắc khổ.
Đông Phương Triệt rất mất hứng, cảm thấy địa vị của mình không bằng đứa nhỏ sắp sinh, hắn chưa từng thấy nha đầu này nói việc sẽ làm quần áo ình, đừng nói quần áo, ngay cả đồ lót đều do Đinh Nhị làm, cô chưa từng hỏi một âu. Giáo chủ đại nhân tuyệt đối không thừa nhận mình đang ghen với đứa nhỏ, hắn đang đau lòng vợ mình! Đúng thế, là đau lòng vợ yêu!
Nhưng giáo chủ đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186413/chuong-71.html