Edit: Vân Linh Nhược Vũ.
Ngay trong lúc phòng ầm ĩ nghị luận, giáo viên ngữ văn Phùng Thụy An ôm sấp bài thi ngữ văn trùng hợp đi ngang qua.
Nghe trong phòng học có động tĩnh khá lớn, Phùng Thụy An dừng chân lại, đi vào: "Cô Lương, sao vậy? Mới sáng sớm sao lại giận đến thế?"
"Còn có thể thế nào! Đứa học sinh này thật sự quá không ra gì rồi!" Lương Lệ Hoa trợn mắt nhìn Diệp Oản Oản cả giận nói.
"Aiz, Diệp Oản Oản, lại là em à..." Phùng Thụy An bất đắc dĩ nhìn Diệp Oản Oản ở phía góc, chủ động giải vây: "Cô Lương, cô cũng đừng quá tức giận, nha đầu này mặc dù ăn mặc không đúng với nơi học, nhưng mà suy cho cùng vẫn là con nít, ăn mặc lập dị trang điểm lạ cũng là điều dễ hiểu.
Điểm thi của nha đầu này lần này cũng không tệ, cô đừng tức giận nữa! Tôi mới lật xem bài thi của nha đầu này xong, ngữ văn được 142 điểm đấy! Có thể dùng để làm văn mẫu được rồi!"
Nghe đến đó, Lương Lệ Hoa nhất thờ sửng sốt, vội vàng cắt lời Phùng Thụy An: "Cái gì? Thầy Phùng, thầy nói thầy vừa xem qua bài thi của Diệp Oản Oản?"
"Đúng vậy! Cô nhìn đi, chính là tờ này..." Phùng Thụy An đắc ý lấy bài thi của Diệp Oản Oản ra.
Lương Lệ Hoa nhìn bài thi từ đầu đến cuối một lần, bài văn này đúng thật là vô cùng hoàn mĩ, quả thật giống như Phùng Thụy An nói, có thể trực tiếp dùng làm văn mẫu.
Sắc mặt Lương Lệ Hoa nhất thời nghiêm túc, trầm giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/219667/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.