Edit: Vân Linh Nhược Vũ
Sau khi gửi tin nhắn xong, Diệp Oản Oản không quan tâm chuyện này nữa, tiếp tục vùi đầu vào sách.
Mà lúc này ở Cẩm Viên đã long trời lỡ đất, người ngã ngựa đổ.
Trên ghế sofa, khuôn mặt Tư Dạ Hàn cáu kỉnh và tàn nhẫn, con ngươi đen thăm thẳm tựa như đêm đông sâu lắng vậy, ngón tay bởi vì vừa bóp nát ly, nên máu tươi từng giọt rơi xuống sàn. Người trước bàn trà cũng bị đạp lộn mèo trên đất, cảm giác áp bách to lớn điên cuồng tàn phá căn phòng.
Tất cả người giúp việc đứng trong phòng đều run lẩy bẩy đứng trốn trong góc, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Hứa Dịch ở phía sau cũng mồ hôi nhễ nhại, cứng còng sống lưng đứng bên cạnh Tư Dạ Hàn, ánh mắt liếc qua cái điện thoại bị bể nát dưới đất, trên mặt tràn đầy tuyệt vọng.
Điện thoại chất lượng quá tốt, màn hình bị bóp bể nát vẫn hoạt động như cũ, hiện lên hình ảnh phóng đại của một bức thư tình rõ ràng.
Đáng chết! Anh ta sớm biết sẽ như vậy mà!
Cô gái kia một lòng hướng về Cố Việt Trạch, cho dù bị từ hôn cũng không để ý, làm sao đột nhiên có thể đổi tính, thay đổi quan hệ với ông chủ cơ chứ.
Cái này không nói, chân trước còn lừa gạt ông chủ, chân sau liền lập tức theo đuổi Cố Việt Trạch rồi.
Còn viết ra được bức thư sến sẩm như thế này.
Thật đúng là không biết xấu hổ!
Trên bức thư tình là một bài thơ, nghĩa đại khái chính là: Nguyện hóa thành cổ áo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/219660/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.