Edit: Bạch Linh.
Buổi sáng ngày hôm sau.
Diệp Oản Oản ngủ một mạch tới sáng, không cần đồng hồ báo thức đã tự thức giấc.
Sau đó, cô bắt đầu suy nghĩ xem hôm nay nên trang điểm kiểu gì.
Dù sao cũng không cần phải che giấu khuôn mặt thật với Tư Dạ Hàn nữa, cô có thể tùy ý khôi phục dung nhan thật của mình.
Tuy nhiên đột nhiên cô nghĩ tới, cô còn một chuyện cực kỳ quan trọng cần phải hoàn thành, mà để có thể tiến hành thuận lợi, tạm thời tốt nhất cô vẫn nên che giấu khuôn mặt thật của mình đã.
Khuôn mặt thật của cô ngoại trừ mấy người ở Tư gia, đến nay chưa có bất cứ ai nhìn thấy qua, thế nên cho tới thời điểm thích hợp, cô vẫn nên thay đổi hình tượng từng chút từng chút một, như vậy cô cũng đỡ phải lén lút khổ sở tìm cách che giấu dung mạo thật.
Thế nên, tạm thời tốt nhất cô vẫn nên giữ nguyên hình tượng cũ, không nên để lộ khuôn mặt thật của mình với nhiều người.
Diệp Oản Oản nghĩ vậy, ngoại trừ hình xăm ở ngoài, cô vẫn giữ hình tượng cay mắt kia, nhân tiện đội một bộ tóc giả màu xanh lá cây lên đầu.
Thời điểm Diệp Oản Oản đi xuống lầu không nhìn thấy Tư Dạ Hàn, ngược lại thấy con hàng Lâm Khuyết kia.
Lâm Khuyết trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn thấy cô, phun tất cả cà phê trong miệng ra ngoài.
"Mắt chó của tôi!!!"
Diệp Oản Oản trừng anh ta một cái, khuôn mặt này của cô lạ lắm sao?
Cô đảo qua những người bên dưới một lượt, phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/219652/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.