Edit: Bạch Linh.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc,Lâm Khuyết tựa như gặp quỷ, bị dọa tới độ đứng xoạt lên, khiến cái ghế sau lưng bị đổ xuống.
"Đệch! Diệp... Diệp Oản Oản!!!"
Không có khả năng?
"Cô... Cô đi phẫu thuật!?" Lâm Khuyết nghẹn họng trân trối.
Nhưng cũng không đúng, phẫu thuật làm sao có thể nhanh như vậy được, mấy ngày trước anh ta tới vẫn thấy cái bộ dạng như quỷ đó của cô.
Diệp Oản Oản tức giận đến bùng nổ, "Anh mới phẫu thuật! Bà đây lớn lên chính là như vậy! Còn có, tôi béo chỗ nào!?"
Khuôn mặt lười biếng của Tư Dạ Hàn nhất thời hiện lên một tia hoảng hốt.
Giờ phút này con ngươi của cô gái giống như lửa rực, sự sống động trong mắt đã lâu không gặp cũng đã trở lại.
Diệp Oản Oản đang phẫn nộ đột nhiên cảm thấy một bàn tay lành lạnh xoa lên đầu mình, giống như muốn trấn an thú nhỏ, nhẹ nhàng xoa xoa.
Cùng lúc đó, thanh âm dịu dàng rót vào tai cô: "Không mập."
Diệp Oản Oản ngẩn người, kinh ngạc nhìn Tư Dạ Hàn.
Cô điên rồi sao? Cô lại cảm thấy lúc này Tư Dạ Hàn... thật ôn nhu...
Diệp Oản Oản phục hồi tinh thần, ý thức được mình hình như quá kích động, có chút quẫn bách lẩm bẩm: "Vốn dĩ bây giờ em không mập..."
Tư Dạ Hàn: "Lúc trước cũng không mập."
Lâm Khuyết bên kia nghiêm túc nói, "Cửu ca, mong anh sờ lại lương tâm của chính mình lần nữa!"
Diệp Oản Oản tức giận nghiến răng.
Tư Dạ Hàn không nhanh không chậm nhìn về phía Lâm Khuyết, "Mảnh đất Thành Đông phía bên kia, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/219645/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.