Edit: Vân Linh Nhược Vũ.
Nhưng mà thay đổi, làm sao để thay đổi đây?
Tư Dạ Hàn quyền thế ngút trời, bóp chết cô so với bóp chết một con kiến càng dễ dàng hơn. Thứ mà anh ta muốn, tuyệt đối không có chuyện không có được.
Diệp Oản Oản hít sâu một hơi, cố gắng áp chế cảm giác sợ hãi đã khắc sâu vào trong xương tủy đối với Tư Dạ Hàn.
Nhất định sẽ có cách!
Ít nhất cô đã không còn là thiếu nữ ngu ngốc mặc cho người khác định đoạt như bảy năm trước nữa.
"Trời ơi! Oản Oản..." Bên tai đột nhiên truyền tới tiếng kêu kích động.
Nghe được giọng nói quen thuộc này, sống lưng Diệp Oản Oản nhất thời cứng đờ, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía cửa.
Ngay sau đó liền thấy khuôn mặt đến chết cô cũng không thể nào quên được.
Khuôn mặt quyến rũ mê người làm cho người khác không chút phòng bị đó chính là người bạn thân nhất ở kiếp trước của cô!
"Oản Oản, Tư Dạ Hàn sao có thể đối xử với cậu như vậy?" Trầm Mộng Kỳ xông lại, bắt lấy tay cô, nhìn vào cơ thể đầy vết bầm tím cùng đệm giường xốc xếch, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.
Diệp Oản Oản nhìn vào cánh tay bị bóp đến đau nhức của mình, lần này cô không có bỏ lỡ ánh mắt căm ghét và cười trên nỗi đau người khác của Trầm Mộng Kỳ.
"Oản Oản, cậu làm sao vậy? Cậu không sao chứ? Cậu đừng làm tớ sợ mà." Trầm Mộng Kỳ thấy ánh mắt Diệp Oản Oản quỷ dị, nghĩ rằng cô bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ, liền sốt ruột hỏi không dứt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/219638/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.