Edit: Bạch Linh
Chiếc xe vững vàng chạy ở trong màn đêm, rất nhanh đã đến trước cổng trường.
Sự viện Diệp Oản Oản vẫn luôn lo lắng không có xảy ra, nhưng ngược lại càng khiến cô thêm thấp thỏm bất an, trực tiếp gϊếŧ cô vẫn còn tốt hơn là chờ chết.
Sau khi xe dừng lại, Diệp Oản Oản lén nhìn người đàn ông bên cạnh mình, cuối cùng vẫn quyết định chủ động mở miệng: "Tư Dạ Hàn, em có chút việc muốn hỏi anh."
"Hỏi đi." Ánh mắt Tư Dạ Hàn đang nhìn ra cửa sổ.
Diệp Oản Oản cảm thấy hình như đêm nay anh có chút thất thần.
"Có phải anh có một đứa cháu trai phải không?" Diệp Oản Oản hỏi.
Tư Dạ Hàn lẳng lặng nhìn cô: "Ừm."
"Cậu ta có phải tên... Tư Hạ không?"
"Đúng vậy."
Diệp Oản Oản lập tức biểu hiện ra thái độ như vừa mới bừng tỉnh: "Khó trách... Ngày thường ở trường học cậu ấy lại chiếu cố em như vậy, hoá ra là vì quan hệ này! Hơn nữa thật trùng hợp, anh biết không, cậu ta vừa hay lại là bạn cùng bàn của em đấy!"
"Oản Oản." Tư Dạ Hàn đột nhiên gọi cô.
"Hả?" Diệp Oản Oản khó hiểu nhìn anh. Giây tiếp theo, đôi môi cô bị một nụ hôn chiếm lấy.
Diệp Oản Oản mở to mắt. Nụ hôn này rất bá đạo nhưng không cưỡng bách như trước kia, cũng không mang chút tình ý nào, phảng phất như Tư Dạ Hàn muốn thông qua nụ hôn này để biết tất cả về cô, biết tất cả bí mật cả hai đời...
Không biết qua bao lâu, nụ hôn này mới dừng lại, bên tai truyền tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129929/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.