Edit: Bạch Linh
Nửa tiếng sau, tại quán bar Kalan.
Tầng trên cùng chỉ phục vụ cho khách VIP, Diệp Oản Oản dừng chân lại, hít sâu một hơi, tự nhủ rằng lát nữa cho dù bất cứ việc gì xảy ra cũng nhất định phải thật bình tĩnh.
"Diệp tiểu thư, mời vào!"
Hứa Dịch đang muốn đẩy cửa ra, Diệp Oản Oản vội ngăn anh ta lại: "Từ từ, đừng mở cửa! Để tôi thăm dò tình hình bên trong trước đã!"
Diệp Oản Oản nhẹ nhàng đẩy cửa ra một chút, sau đó cẩn thận nhìn vào bên trong.
Thấy bộ dạng như đi ăn trộm của Diệp Oản Oản, khóe miệng Hứa Dịch giật giật. Mà kệ đi, chỉ cần cô chịu cùng anh ta tới đây, anh ta đã cảm tạ trời đất rồi.
Cho dù đã chuẩn bị xong tâm lý, nhưng lúc Diệp Oản Oản đẩy cửa ra vẫn bị không khí ngột ngạt bên trong dọa sợ.
Trong phòng không có nhiều người, trừ Lâm Khuyết và Tư Dạ Hàn ra, cô không biết ai cả, có thể họ là bạn bè trong nhóm của Tư Dạ Hàn.
Tư Dạ Hàn đang ngồi ở một góc sofa, cầm một chiếc khăn ướt lau tay. Mu bàn tay đã bị anh chà sát làm đỏ một mảng lớn, nhưng anh hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Sắc mặt của anh âm trầm lạnh lẽo đến cực hạn, cả người như bị bóng đêm bủa vây, không có bất kì tia sáng nào.
Đối diện Tư Dạ Hàn là một cô gái đang run rẩy, sắc mặt cô ấy trắng bệch như tử tù sắp bị xử tử.
Cô gái kia trông thật xinh đẹp, hốc mắt ửng hổng, bộ dạng chực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129925/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.