Edit: Bạch Linh.
Diệp Oản Oản hơi giật mình, Tư Hạ có chỗ nào đó không đúng. Trước đây cậu ta toàn nằm ngủ trên bàn cả ngày, còn không thèm liếc cô một cái.
Nhưng hôm nay cậu ta chủ động nói nhiều như thế với cô, còn muốn dạy toán cho cô?
"Khụ, không cần, tôi chưa muốn chết! Nói đi... Hôm nay cậu đã làm gì? Sao tới tiết cuối cùng mới đến? Nữ sinh toàn trường đều nhớ cậu tới điên rồi!"
Trọng điểm là mấy người đó đem việc Tư Hạ không đi học đẩy hết lên người cô!
Diệp Oản Oản vừa nói vừa suy xét, nếu quả thật Tư Hạ vì cô mà không tới lớp, vậy cô có thể gặp giáo viên xin chuyển chỗ, tập diễn thì cô không thể tự xin bỏ được, nhưng nếu như muốn xin đổi chỗ thì hẳn là có thể thử xem sao.
"Phải không?" Tư Hạ nhẹ giọng mở miệng.
"Đúng vậy!" Diệp Oản Oản gật đầu, sau đó thuận thế hỏi: "Hôm nay cậu không tới có phải do..."
Diệp Oản Oản chưa nói xong, Tư Hạ đã cắt ngang lời cô, hỏi một câu: "Vậy còn cậu?"
"Hả? Tôi cái gì?" Diệp Oản Oản nhất thời không hiểu ý của Tư Hạ.
Tư Hạ nhìn cô: "Cậu nhớ tôi không?"
Diệp Oản Oản ngây ra như phỗng: "..."
Đệch!!!
Tên nhóc này uống nhầm thuốc à?
Lông tơ trên người Diệp Oản Oản đều dựng thẳng lên, cô rụt người, hoảng sợ hỏi: "Cậu... Cậu phát sốt hả?"
"Được rồi, tất cả các em ngừng lại! Tôi bắt đầu giảng bài, trong quá trình làm bài nếu như có câu nào không hiểu, lúc thầy giảng nhớ nghe kĩ!"
Trên bục giảng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129913/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.