(*) Dính mưa ở đây là chỉ cùng nhau học tập.
Edit: Vân Linh Nhược Vũ
"Tôi không có ý kiến." Giáo viên ngữ văn gật đầu, ông ấy cũng đang tò mò không biết Diệp Oản Oản đang nói thật hay giả.
Các giáo viên khác thấy vậy thì nhìn nhau một lượt, cuối cùng đều đồng ý.
"Diệp Oản Oản, vì một mình cô mà phải huy động nhân lực, lãng phí biết bao nhiêu thời gian quý báu của các giáo viên. Bây giờ cô thừa nhận còn kịp, đừng chờ tới lúc không còn mặt mũi nào! Mặt mũi lớp F chúng ta đều bị cô ném sạch cả rồi!" Lương Lệ Hoa cả giận nói.
Diệp Oản Oản cười một tiếng: "Cô Lương, nghi ngờ em là cô, huyên náo huy động nhân lực cũng là cô, coi như lãng phí thời gian, cũng chính là cô lãng phí thời gian của mọi người chứ?"
"Cô..."
Không chờ Lương Lệ Hoa mở miệng nổi giận, Diệp Oản Oản nhìn về phía những giáo viên khác, trực tiếp mở lời: "Các thầy cô, không cần phải phiền phức như thế. Nếu lấy bài thi dự bị, lỡ như cô Lương đây nói học trò thần thông quảng đại lấy được đề thi, học trò có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa được tội. Không bằng bây giờ mỗi giáo viên ở đây ra năm câu, tổng cộng là hai mươi lăm câu, nếu như học trò làm sai một câu, vậy xem như học trò ăn gian!"
Triệu Tinh Châu sờ cằm: "Ồ? Bạn học Diệp Oản Oản, số học của em đáng lo nha... Ngữ văn, số học, ngoại ngữ, chính trị, lịch sử, địa lý, tổng cộng không phải 30 câu à?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-gia-dong-gap-nang-gat-quyen-1/1129847/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.