Những ngày sau đó lúc đến công ty làm việc, Ngọc Thuỷ tiếp tục bị chuyện tình cảm của bản thân chi phối. Cho dù cô có cố gắng làm việc thật nhiều để thời gian trôi nhanh một chút, thì vào những lúc rảnh rỗi, cô lại nghĩ về Cảnh Trung.
Cuối ngày hôm đó, khi toàn bộ nhân viên trong công ty đều về gần như toàn bộ, chỉ nơi làm việc của cô và trưởng phòng Đình Bảo là sáng đèn.
Thấy đột nhiên lại có một cô nhân viên siêng năng làm việc cùng mình ngoài giờ như vậy, Đình Bảo rời khỏi ghế ngồi để đến bắt chuyện cùng cô.
“Anh không ngờ là mình lại có một nhân viên siêng năng như em.”
“Em có siêng gì đâu.” Cô khiêm tốn đáp, “Em chỉ là làm không xong việc nên ở lại làm nốt thôi.”
“Vậy là siêng rồi chứ còn gì nữa.”
Đình Bảo tiếp tục: “Lâu lắm mới có nhân viên siêng năng làm việc cùng với anh vào giờ này đó.”
Ngọc Thuỷ phì cười: “Anh lừa em! Mấy ngày trước em thấy Jenny và chị Trân vẫn ở lại làm việc cùng anh đó thôi.”
Đình Bảo tiếp tục: “Nhưng làm tới giờ này thì hiếm lắm. Họ toàn là ngồi nhơi nhơi ngoài giờ thôi, không được chăm chú như em. Mà cho dù có chăm chú thì cũng cỡ bảy giờ là họ về nhà mất đất. Em coi em kìa. Giờ đã là tám giờ tối rồi.”
Ngọc Thuỷ đùa anh ta: “A! Ngày mai em sẽ nói cho hai người đó biết là anh nói họ làm việc nhơi nhơi!”
Đình Bảo thở dài: “Cô khôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-em-tu-bo-tinh-yeu/2538782/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.