Cô nhìn anh với vẻ mơ hồ, rồi mới phản ứng lại rằng… anh đang muốn cô trả tiền ngay bây giờ?
Dù sao cũng là hai chục triệu, nếu là vài chục vạn thì có thể anh sẽ giúp cô, tặng cô cũng không sao, nhưng hai chục triệu thì không thể nào chỉ vì một câu “tôi sẽ trả” là có thể để cô đi như vậy, cho dù từng là bạn trai cũ.
Cô ngẫm nghĩ một lúc, cắn răng chấp nhận, rồi nhỏ giọng nói:
“Tôi viết giấy vay nợ cho anh được không, trả góp cũng được?”
Lý Thiệp khẽ nhướng mày, nhìn cô nhưng không nói gì.
Cô thấy anh im lặng, càng lo lắng hơn, cố gắng giải thích:
“Cũng sẽ không lâu đâu, đợi các khoản thù lao đóng phim của tôi về rồi tôi trả anh.”
Anh đưa tay lên, nhéo má cô một cái:
“Em lại nói với tôi chuyện trả góp?”
Cô đau quá đưa tay xoa má, cảm thấy hình như anh có hơi tức giận.
Dù sao thua ngần ấy tiền, ai mà chẳng bực mình.
Nếu cô biết mức cược cao như vậy, chắc chắn sẽ không bao giờ xuống chơi, số tiền đó chẳng khác nào ném xuống sông.
Cô rướn người đến gần anh, giọng khẽ khàng, có chút tủi thân:
“Lý Thiệp, tôi…tôi vẫn chưa nhận được tiền thù lao đâu mà…”
Anh hạ kính xe xuống, cúi đầu châm một điếu thuốc, từ tốn hút một hơi, khói thuốc lượn lờ giữa môi anh. Anh nghiêng đầu liếc nhìn cô, giọng thờ ơ đầy ngang ngược:
“Liên quan gì đến tôi chuyện em nhận được hay chưa?”
Cô đột nhiên có cảm giác như bị dân xã hội đen đến đòi nợ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-anh-quay-dau-vi-em/5101847/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.