Nằm mơ…
“Khônggggg….”
Tiếng kêu thê lương đến chói tai vang lên như muốn xe toạc bầu trời… đến nỗikhiến cho mọi người tuy đang ở đại sảnh sân bay ồn ào nhưng vẫn phải ngó nhìn qua.
Tại sao có thể như vậy?
Cô không muốn như thế,cho tới tận bây giờ… thật lòng cô không muốn như thế… mà cả “vở kịch” này lại là do cô làm ‘đạo diễn’.
Vì sao cô không cách nào làm ngơ? Vì sao cô không cách nào đối mặt vớitình cảm của mình? Cô biết rõ, chỉ cần cô vươn tay ra là có thể giữ chặt hắn… chỉ cần cô gọi tên hắn, hắn sẽ có mặt ngay bên cạnh cô. Thế nhưngtại sao… tại sao tay cô đã không duỗi nổi mà ngay cả tiếng gọi cô cũngkhông phát ra được?
Vì sao cái ‘tiết mục’ phải trơ mắt nhìn người xa cách tận chân trời này lại diễn ra trước mắt cô?
Cái tình tiết cũ rích nhàm chán này sao lại tàn nhẫn xảy ra với cô nhu thế? Cô chỉ là không nói lên lời mà thôi, cần gì phải đối xử với cô như thếchứ?
Tuy là cô chưa từng nói ra, nhưng điều đó không có nghĩa làcô không thích hắn. Chỉ cần có thể cùng hắn sống dưới bầu trời này là cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Vì sao ngay cả hạnh phúc nhỏ nhoi này màông trời cũng keo kiệt với cô như thế chứ?
Đứa con trai cô chưatừng hòa nhã - cô không phải không thích thằng bé, cô chỉ là chột dạ. Cô chư từng tự tay dẫn dắt thằng bé nhìn đến thế giới này… thế nên cô hổthẹn, không dám cho con biết thân phận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kheo-du-nu-tong-giam-doc/739619/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.