Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, trong đôi mắt trong veo loé lên một tia sáng, anh nhìn cô chăm chú, nhưng không thể đoán ra cô đang suy nghĩ chuyện gì, cúi đầu hôn mấy cái lên mi tâm của cô, kéo lấy bàn tay của cô sải bước đi ra ngoài.
Toàn bộ căn cứ quân sự đã chìm trong biển máu!
Ai cũng biết một lượng lớn vũ khí được lưu trữ trong nhà kho ở đây, ngay cả khi nó được chế tạo bằng vật liệu cứng nhất, một khi thuốc nổ được châm ngòi thì sẽ tạo ra vụ nổ lớn đủ để phá huỷ hoàn toàn khu căn cứ! Mạc Dĩ Thành vừa đi ra bên ngoài vừa tháo con chip nhỏ màu đen giấu đằng sau tai áp lên lên, lạnh lùng nói: "Đúng chỗ đó sao?"
Giọng nói bên trong tai nghe truyền tới rõ ràng cũng lạnh lẽo như băng: "Đúng chỗ đó, chỉ cần một phát súng là có thể nổ tung nhà kho."
Lucas đang bị khống chế ở bên cạnh cũng nghe thấy giọng nói đó, khuôn mặt xám xịt tản ra sát khí, cắn răng, máu tuôn ra chảy đầy cánh tay, văng tục nói: "Fuck you all! You'll shocked to the death!"
"Bốp!" Một quyền mạnh mẽ nện vào bụng hắn ta, khuôn mặt tím tái như gan heo của Lucas rũ xuống, cuối cùng cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào nữa.
Toàn bộ các cánh cửa dẫn ra bên ngoài được mở ra, rốt cuộc hơi lạnh từ bên ngoài cũng len lỏi vào bên trong!
Một nhóm người bị khống chế cưỡng ép đi ra khỏi căn cứ quân sự, kẻ nào giám phản khán sẽ bị bắn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530777/chuong-335.html