Chúc mọi người năm mới luôn tràn đầy niềm vui và bình an nhé!
***********************************************************
Hơi thở ấm áp của anh phả vào chiếc cổ mẫn cảm của cô.
Tần Mộc Ngữ xoay khuôn mặt nhỏ nhắn lại, nước mắt đong đầy hốc mắt, cô nhớ tới mỗi lần nhìn anh, mỗi một nhìn thấy anh và Tiểu Mặc ở cạnh nhau, giữa cha và con luôn tồn tại sợi dây tình cảm gọi là huyết thống, cô rất đau đớn trái tim cô rất đau.
Bàn tay nhỏ bé chống vào lồng ngực rộng lớn của anh, cô run giọng nói ra hai chữ: "Khốn nạn."
Trong trái tim Thượng Quan Hạo vô cùng ấm áp, ôm chặt thân thể yếu đuối của cô, đôi môi ấm áp dời lên, in một nụ hôn lên vành tai mẫn cảm của cô, sau đó vuốt ve những sợi tóc mềm mại đằng sau gáy cô, kéo cô vào lòng anh, dùng tư thế thân mật nhất để cho cô đang mệt mỏi vì bị tra tấn tinh thần có thể ở trong lòng anh an tĩnh nghỉ ngơi.
"Đừng khóc." Bàn tay của anh chạm vào mặt cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, trầm giọng nói, "Hứa với anh sẽ không khóc vì chuyện này nữa, được không? Anh cũng hứa với em, nhiều nhất là ba ngày, ba ngày sau anh sẽ trả lại cho em Tiểu Mặc bình an vô sự, được chứ?"
Trong mắt cô nước mắt rưng rưng, cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút.
Qua hàng nước mắt trong suốt nhìn anh, cánh môi cô vẫn còn tái nhợt, giọng nói khàn khàn: "Ba ngày?"
Anh nhắm đôi mắt thâm trầm lại, tựa vào trán cô, bình tĩnh nói ra hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530766/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.