Chúc mọi người giáng sinh an lành nhé ❤️
*****************************************************************
Hàng lông mi dài của cô run rẩy, rủ xuống, chống tay vào lồng ngực anh: "Anh đứng lên đi, canh sôi rồi."
Thượng Quan Hạo vẫn không chịu buông tay, sau một ngày dài lạnh lẽo và mệt mỏi lúc này anh có thể thoả thích thể hiện sự ôn nhu của mình, hàng lông mày tuấn dật cau lại, cúi xuống tìm đôi môi cô, vì cô đang hơi lảng tránh nên anh chỉ hôn vào khoé môi ngọt ngào của cô, giọng nói càng thêm khàn khàn: "Anh nói thật..... Anh chưa từng trải qua cảm giác này, nhớ em.... Mỗi giây mỗi phút đều nhớ em....."
Từng giây từng phút anh đều muốn ôm lấy cô như lúc này, hôn cô, triền miên cho đến lúc ngừng thở.
Hàng lông mi dài của Tần Mộc Ngữ run rẩy, trong phòng bếp trần đầy mùi thơm, thế nhưng trong hơi thở của cô lại tràn đầy mùi hương của anh, bàn tay nhỏ bé của cô để trong lồng ngực anh, muốn đẩy anh ra, nhưng không thể ngăn cảnh anh đang xâm chiếm đôi môi cô, ngay lập tức khiến hơi thở của cô trở nên rối loạn.
"Anh đừng tưởng rằng nói hai câu dễ nghe thì em sẽ tha thứ cho anh ngay, Thượng Quan Hạo anh là đồ khốn nạn không tim không phổi....A...."
Cô hừ nhẹ một tiếng, cánh môi đỏ bừng lại bị anh nuốt chửng,
Bàn tay nhỏ để lên vai anh, sau đó biến thành nắm chặt quần áo của anh, cố gắng đẩy anh ra, anh hôn càng thêm sâu và trằn trọc, một khi anh đã nếm thử mùi vị của cô thì sẽ trở nên mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530762/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.