"..." Con ngươi trong suốt của Tần Mộc Ngữ luống cuống chớp chớp, có có chút không dám tin, mặc dù là như vậy nhưng cô vẫn khát khao đó là sự thật! Nhưng... "Anh... Anh nói thật, Tiểu Mặc không có việc gì chứ?"
Đây là lần đầu tiên cô chủ động nắm lấy áo sơmi bên eo của anh, gần như ôm lấy, chỉ vì vấn đề này.
Bàn tay của Thượng Quan Hạo vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cúi đầu hôn nhẹ trên cánh môi cô, giọng khàn khàn: "Đúng, không có việc gì."
Trong khoảnh khắc này, ánh mắt của cô sáng rực lên giống như có một tràng pháo hoa rực rỡ đang nổ trên bầu trời. Mặc dù chỉ trong giây lát nhưng anh có thể nhìn thấy được sự vui mừng trong mắt cô, nhìn thấy ở khoé mắt cô vì nhất thời xúc động mà trào ra nước mắt, khoé miệng cô bất giác nở nụ cười xán lạn...
Chỉ cần trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy là đủ rồi.
Nụ cười rực rỡ ở khoé miệng Tần Mộc Ngữ biến mất, lên tiếng hỏi: "Anh không gạt em đúng không?"
Khoé miệng của người đàn ông tuất dật đang ôm lấy cô nở một nụ cười nhẹ tai nhã mê người, thản nhiên nói: "Anh không dám bảo đảm, chỉ muốn biết em có tin anh hay không..."
Mặt cô lập tức đỏ lên, không chút khách khí đấm mạnh lên cánh tay anh.
Thượng Quan Hạo nhân cơ hội đó bắt lấy bàn tay mềm mại của cô, ánh mắt dịu dàng như nước, đặt lên ngực anh, càng ôm chặt hơn.,, Cái ôm này thật ấm áp, chỉ mong có thể luôn ấm áp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530746/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.